|
|
Hỏi: Trong
năm 1983, khi Bộ Giáo Luật mới được ban hành, Thánh Lễ Triđentinô của Đức
Thánh Cha (ĐTC) Piô V đă được nghĩ là sẽ bị băi bỏ. Tôi đang học giáo luật
vào thời điểm đó, và được cho biết, trên thực tế, rằng Thánh Lễ Latinh đă bị
băi bỏ bởi ĐTC Phaolô VI. Tôi tham khảo ư kiến một chuyên viên ở Rôma, và
người ấy đă nói với tôi rằng nếu ĐTC Phaolô VI có ư định băi bỏ Thánh Lễ
Latinh, ngài đă sử dụng một động từ Latinh khác. Nhưng điều này không làm
giảm đi sự thật rằng người ta tin rằng Thánh lễ ấy đă được băi bỏ. Do đó,
khi bộ Giáo luật mới được ban hành, tôi cho rằng bất kỳ sự tham khảo nào với
phụng vụ trong Bộ Giáo luật mới chỉ đề cập đến h́nh thức thông thường của
Thánh lễ. Chữ đỏ cho Thánh Lễ Latinh đă được thiết lập bởi ĐTC Piô V. Tính
hiệu lực của một hành động tùy thuộc vào ư định của các nhà làm luật, hoặc
một người thực hiện hành động ấy. Xin cha vui ḷng b́nh luận điềm này. - M.
F., Ottawa, Ontario, Canada.
Đáp: Thực
sự có một số câu hỏi liên quan việc này.
Câu hỏi đầu tiên là liệu h́nh thức ngoại thường của Thánh lễ đă được chính
thức băi bỏ không. ĐTC Biển Đức XVI tuyên bố trong Tông thư dưới dạng Tự Sắc
Summorum Pontificum (Các Vị Giáo hoàng) năm 2007 của ḿnh, như sau:
"Do đó, được kể là hợp luật khi cử hành Thánh Lễ theo bản tiêu biểu của Sách
Lễ Rôma do Chân Phước Gioan XIII công bố năm 1962 và chưa bao giờ bị hủy bỏ,
như một h́nh thức ngoại thường trong Phụng Vụ của Giáo Hội" (Bản dịch Việt
ngữ của linh mục Trần Công Nghị và Đặng Minh An)
Do đó, nếu ĐTC đă nói Thánh lễ Latinh chưa bao giờ được băi bỏ, th́ đây là
trường hợp đúng.
Trong khi ĐTC Phaolô VI không bao giờ đưa ra tuyên bố chính thức về việc băi
bỏ Sách lễ cũ, và trong một số trường hợp, đă cho phép Thánh lễ này được
tiếp tục cử hành, một số người tin rằng nó đă bị băi bỏ, do một nguyên tắc
kinh điển được nêu trong các điều 20-21 của Bộ Giáo luật:
"Điều 20: Một luật ra đời sau sẽ băi bỏ hay sửa đổi một luật ra đời trước
nếu đă minh thị ấn định như vậy; hoặc v́ nó tương phản trực tiếp với luật
trước, hoặc đă xếp đặt lại hoàn toàn nội dung chất thể của luật trước. Tuy
nhiên một luật phổ quát không sửa đổi một luật địa phương hay đặc biệt, trừ
khi đă minh thị dự liệu cách khác.
Điều 21: Trong trường hợp hoài nghi, sự thu hồi luật trước không được suy
đoán; trái lại, các luật sau cần được chắp nối với các luật trước, và dung
ḥa với luật trước bao nhiêu có thể được" (Bản dịch Việt ngữ của các Linh
Mục Nguyễn Văn Phương, Phan Tấn Thành, Vũ Văn Thiện, Mai Đức Vinh).
Bởi v́ các nghi thức của h́nh thức thông thường hoàn toàn sắp xếp lại vấn đề
phượng tự, một số người có thể cho rằng các nghi thức mới băi bỏ nghi thức
cũ. Tuy nhiên, như Điều 21 nêu ra, điều này không thể được giả định trong
trường hợp nghi ngờ.
Người ta cũng nêu ra rằng phần lớn luật phụng vụ không được t́m thấy trong
Bộ Giáo Luật, và được rơ ràng loại trừ khỏi nội dung của luật, do đó Điều 2
nói:
"Nói chung, Bộ Luật này không quy định các nghi thức phải tuân giữ trong khi
cử hành việc phụng vụ; bởi vậy các luật phụng vụ c̣n hiện hành đến nay th́
vẫn duy tŕ hiệu lực của chúng, trừ khi có chỗ nào tương phản với các điều
của Bô Luật này” (Bản dịch, như trên).
Một điều khoản tương tự cũng đă có trong Bộ Giáo luật cũ, v́ vậy hầu hết các
câu hỏi phụng vụ không nằm trong Bộ Giáo luật mới.
Tuy nhiên, nguyên tắc này có thể trợ giúp chúng tôi trong việc trả lời câu
hỏi khác của bạn đọc trên đây: liệu Bộ Giáo luật mới chỉ nói đến h́nh thức
thông thường mà thôi sao?
Câu trả lời được đưa ra trong huấn thị "Universae Ecclesiae” năm 2011 của Ủy
ban Ṭa Thánh “Ecclesia Dei” (Giáo Hội của Thiên Chúa), về việc áp dụng Tông
thư dưới dạng Tự sắc Summorum Pontificum của ĐTC Biển Đức XVI. Xin mời đọc:
"27. Về những ǵ liên quan các qui định kỷ luật về việc cử hành Thánh lễ,
người ta sẽ áp dụng kỷ luật Giáo Hội được ấn định trong Bộ Giáo luật năm
1983.
28. Hơn nữa, do tính chất của luật đặc biệt, Tự sắc Summorum Pontificum băi
bỏ, trong lĩnh vực riêng của nó, các biện pháp luật lệ về các nghi thức
thánh thiêng có từ năm 1962 và không phù hợp với các chữ đỏ của các sách
phụng vụ có hiệu lực từ năm 1962”.
Do đó, câu trả lời cho câu hỏi là có và không. Bộ Giáo luật năm 1983, và tất
cả các luật phụng vụ khác kể từ năm 1962, đều được áp dụng trừ khi nó không
tương thích với chữ đỏ năm 1962.
V́ vậy, thí dụ, các qui chế liên quan đến việc sử dụng các thừa tác viên
ngoại thường cho Rước lễ, được cho phép trong các văn bản trước đó, nhưng
được đưa vào Bộ Giáo luật 1983, sẽ là không tương thích với chữ đỏ năm 1962,
và v́ vậy chúng sẽ không được áp dụng cho h́nh thức ngoại thường.
Mặt khác, các qui định kỷ luật trong Bộ Giáo luật, vốn động chạm đến các bí
tích, sẽ được áp dụng nói chung trong bất cứ h́nh thức nào của nghi lễ Rôma
được sử dụng. Các thí dụ ở đây bao gồm các yêu cầu để được làm người đỡ đầu;
tuổi tối thiểu để được truyền chức linh mục; các qui định về các ngăn trở
cho hôn nhân; việc mở rộng các khả năng chầu Thánh Thể; và sự mở rộng năng
quyền giải tội ngoài giáo phận. Đây không phải là các qui định nghi lễ, và
do đó thường không ảnh hưởng đến các chữ đỏ trong cách này hay cách khác.
Một tiêu chuẩn tương tự cũng có thể được áp dụng cho các qui định được ban
hành, sau khi Bộ Giáo luật mới được ban bố. Thí dụ, các quyết định của Ṭa
Thánh về tính hợp lệ của việc sử dụng rượu mustum (nho nhẹ) để cử hành Thánh
lễ, đối với các linh mục bị ảnh hưởng bởi chứng nghiện rượu, hay của việc sử
dụng bánh ḿ có lượng gluten thấp cho người bị bệnh loét dạ dày, cũng có thể
áp dụng cho những người thường dâng lễ hoặc tham dự Thánh lễ theo h́nh thức
ngoại thường.
Có thể có một số trường hợp không được rơ ràng. Thí dụ, một số người hỏi
liệu một chén thánh nhỏ thứ hai có thể được sử dụng trong h́nh thức ngoại
thường không, v́ lợi ích của các người bị loét bao tử, do họ không có khả
năng nuốt thậm chí bánh ḿ có lượng gluten thấp. Chắc chắn đây là một thiểu
số nhỏ, nhưng nó có thể sẽ không hoàn toàn mâu thuẫn với các chữ đỏ của h́nh
thức ngoại thường, mặc dù chữ đỏ không chú ư đến khả năng này.
Trong trường hợp nghi ngờ, Ủy ban Toà thánh Ecclesia Dei sẽ thường là cơ
quan có thẩm quyền để giải quyết chúng. Như Huấn thị nói:
"9. ĐTC đă ban cho cho Ủy ban Ṭa thánh “Giáo Hội của Thiên Chúa” (Ecclesia
Dei) một quyền tài phán b́nh thường và đại diện trong lĩnh vực thẩm quyền
của Ủy ban, đặc biệt để theo dơi việc tuân thủ và áp dụng các qui định của
Tự sắc Summorum Pontificum (x.Đoạn 12).
10. § 1. Ủy ban Ṭa thánh thi hành quyền này, không những nhờ các quyền đă
được ban trước đó bởi ĐTC Gioan Phaolô II và được ĐTC Biển Đức XVI khẳng
định (x. Tự sắc Summorum Pontificum, đoạn 11-12), mà c̣n nhờ quyền diễn tả
một quyết định, với tư cách là Bề trên phẩm trật, về việc xét xử các đơn
khiếu nại chống lại quyết định của Đấng Bản Quyền đi ngược với các qui định
của Tự Sắc.
§ 2. Các sắc lệnh, mà qua đó Ủy ban Ṭa thánh bày tỏ quyết định của ḿnh về
các đơn khiếu nại, có thể bị khiếu nại theo đúng luật (ad normam iuris)
trước Tối cao Pháp viện của Ṭa thánh.
11. Sau khi có sự chấp thuận của Thánh bộ Phụng tự và kỷ luật Bí tích, Ủy
ban Ṭa thánh Ecclesia Dei cần đảm bảo việc xuất bản cuối cùng các bản văn
phụng vụ liên quan đến h́nh thức ngoại thường của nghi lễ Rôma".
(Nguyễn Trọng Đa/ Zenit.org 6-12-2016)